Văn chương nữ Việt Nam đầu thế kỷ XX từ góc nhìn ngôn ngữ và nữ giới trong bối cảnh thuộc địa
Từ khóa:
Ben Tran, bối cảnh thuộc địa, cái tôi cá nhân, ngôn ngữ, tác giả nữ, văn học đầu thế kỷ XXTóm tắt
Đầu thế kỷ XX là một giai đoạn đầy biến động trong lịch sử xã hội Việt Nam. Trong đó, không thể không kể tới những chuyển biến đáng kể về cách nhìn nhận lại về giới cũng như vai trò giới. Vấn đề giới trong giai đoạn này, dù đã được cố gắng tiếp cận từ những góc độ và các cách lý giải khác nhau, nhưng việc giới thiệu thêm các lý thuyết phê bình về giới nói chung cũng như các thực hành nghiên cứu giới trong bối cảnh Việt Nam đầu thế kỷ XX vẫn là một điều cần thiết cho những người quan tâm đến giới như một góc tiếp cận và đọc tác phẩm. Bài báo này trước hết giới thiệu lý thuyết của Ben Tran về mối quan hệ giữa nữ giới và ngôn ngữ (cụ thể là ngôn ngữ văn chương) trong giai đoạn đầu thế kỷ XX. Với Ben Tran, dù các nhà văn Việt Nam thời đó đã dùng đại từ nhân xưng ngôi thứ nhất theo lối phương Tây để thể hiện quyền tự chủ và tự do cá nhân nhưng vẫn gần như thiếu vắng cách xưng Tôi trong trường hợp các tác giả và nhân vật nữ. Với gợi ý từ nhận định trên, tác giả tiến hành đọc lại các tác phẩm văn học của các tác giả nữ đầu tiên xuất bản trong giai đoạn này, phân tích cách hiện diện của họ qua ngôn ngữ và từ đó đặt vấn đề về khả năng thực sự của tiếng nói nữ quyền trong giai đoạn ấy.
DOI:
https://doi.org/10.31276/VJST.66(10).33-39Chỉ số phân loại
5.10
Tải xuống
Đã xuất bản
Ngày nhận bài 9/8/2024; ngày chuyển phản biện 12/8/2024; ngày nhận phản biện 26/9/2024; ngày chấp nhận đăng 2/10/2024

